Thầy coi các thực nghiệm trên cuộc sống con người, như sinh nhân tạo và đổi tim và não, là tiến bộ hay như hành động chống lại tự nhiên?
Việc này tất cả phụ thuộc vào ai định làm điều đó. Nếu chính khách định làm điều đó, hay cái gọi là tôn giáo định làm điều đó, thế thì nó là chống lại tự nhiên. Họ không thể làm bất kỳ cái gì tự nhiên, họ chống lại tự nhiên. Nhưng nếu điều đó được thực hiện bởi một viện hàn lâm quốc tế của các nhà khoa học – tôi nói viện hàn lâm khoa học quốc tế - điều đó có thể là một bước tiến bộ cực kỳ, và nó sẽ không chống lại tự nhiên. Nó sẽ là sự trưởng thành của tự nhiên. Nhưng tất cả phụ thuộc vào ai làm điều đó. Bản thân thực nghiệm là trung lập. Không thực nghiệm nào có bất kỳ lợi ích được đầu tư nào, nó là trung lập. Bạn có thể dùng thuốc độc để giết bạn; cùng chất độc đó có thể được dùng bởi người ngành y để cứu bạn. Tất cả đều phụ thuộc vào người làm điều đó.
Chẳng hạn, việc phát hiện ra năng lượng nguyên tử là một bước tiến bộ cực kỳ lớn, bước nhẩy lượng tử. Chúng ta đã tìm ra chìa khóa để biến đổi trái đất thành thiên đường – biết bao nhiêu năng lượng trong một nguyên tử nhỏ bé thế. Và chúng ở trong mọi thứ… chỉ trong giọt sương sớm có tới hàng triệu nguyên tử. Bất kỳ nguyên tử nào, nếu nó được làm nổ ra, sẽ thoát ra nhiều năng lượng đến mức bạn có thể làm cho cả trái đất sống trong xa hoa. Hay bạn có thể tạo ra Hiroshima và Nagasaki – hàng nghìn người chết trong vài giây. Nhưng bởi vì năng lượng nguyên tử, sau phát minh của nó, rơi vào tay của các chính khách, nó đã trở thành kẻ phục vụ cho cái chết. Bây giờ thậm chí còn có nhiều vũ khí hạt nhân tiên tiến hơn có thể phá hủy toàn bộ trái đất. Đã có những vũ khí đủ để phá hủy trái đất này 7 lần. Người ta đơn giản tự hỏi tại sao các quốc gia lại cứ phát triển mãi ngày một nhiều vũ khí hạt nhân thế. 7 lần phá hủy trái đất này không đủ sao? Trong thực tế, bạn có thể phá hủy trái đất này chỉ một lần thôi.
Nhưng tiến bộ khoa học rơi vào trong tay các chính khách bởi vì chỉ họ mới có thể cung cấp đủ tài chính để làm cho các phát hiện này là có thể. Các nhà khoa học của cả thế giới nên nghĩ lài điều đó: thiên tài của họ đang bị những kẻ đần độn sử dụng! Các nhà khoa học nên tự ngắt mình ra khỏi mọi quốc gia – dù đấy là Liên Xô hay Mỹ. Họ nên tạo ra một viện hàn lâm khoa học quốc tế. Và điều đó không khó. Nếu tất cả các nhà khoa học trên thế giới đều hợp sức cùng nhau, tài chính có thể thành có sẵn, và những phát minh này có thể giúp cho con người vô cùng…
Khoa học không nên là độc quyền của bất kỳ quốc gia nào, bất kỳ nước nào. Toàn bộ ý tưởng này là đần độn. Làm sao khoa học lại có thể bị độc quyền được? Và mọi quốc gia đều đang cố gắng độc quyền các nhà khoa học,giữ bí mật các phát minh của họ. Điều này là chống lại nhân loại, chống lại tự nhiên, chống lại sự tồn tại. Bất kỳ cái gì một thiên tài phát hiện ra nên phục vụ cho toàn thể.
Bạn đang hỏi liệu các phát minh như thay tim người hay thay não người có là các bước tiến bộ hay không. Chúng có tầm quan trọng lớn để đem nhân loại mới vào trên trái đất. Nếu thân thể Einstein không còn có khả năng sống, bạn có nghĩ việc cấy toàn bộ não của ông ấy vào một người mạnh khỏe, trẻ trung là tốt hay không? Người mới này sẽ trở thành Einstein, bởi vì tất cả thiên tài của Einstein đã được cấy sang một thân thể trẻ hơn.
Theo cách này thân thể có thể cứ thay đổi, nhưng chúng ta giữ thiên tài của Albert Einstein phát triển qua nhiều thế kỷ. Và nếu một người trong cuộc sống 70 năm có thể cho nhiều thế, bạn có thể tưởng tượng nếu bộ não người đó tiếp tiếp tục làm việc hàng thế kỷ điều đó sẽ có ích lợi biết bao cho nhân loại, cho toàn bộ vũ trụ. Đây thực sự là việc lãng phí: Cái bình chứa bị cũ đi, và bạn vứt cả nội dung nữa. Thân thể chỉ là cái bình chứa. Nếu bình chứa trở nên bẩn, cũ, không dùng được, hãy đổi bình, nhưng đừng vội vứt nội dung đi. Thân thể thiên tài có thể sống vĩnh viễn trong các thân thể khác; điều đó chẳng có gì chống lại tự nhiên cả.
Nhưng với các chính khách và quyền lực trong tay họ, tất nhiên mọi tiến bộ đều chống lại tự nhiên. Mọi thứ mà thiên tài con người đã phát hiện ra, đã phát minh ra, cuối cùng đều phục vụ cho cái chết. Các tu sỹ cũng vậy. Bây giờ khoa học không còn là đứa trẻ nữa, rằng nó phải phụ thuộc vào người khác. Khoa học bây giờ đủ trưởng thành, nó là người lớn. Chút dũng cảm…
Tôi đưa ra lời mời tất cả các nhà khoa học trên thế giới; chúng tôi có chỗ, chúng tôi có những người thông minh ở đây để giúp bạn theo mọi cách có thể. Đây sẽ là cuộc cách mạng lớn trong lịch sử con người. Toàn thể sức mạnh sẽ nằm trong tay các nhà khoa học, người chưa bao giờ làm điều gì hại cho bất kỳ ai. Và một khi tất cả các sức mạnh là trong tay của các nhà khoa học, chính khách sẽ mờ đi theo cách của họ. Họ đã khai thác các nhà khoa học vì mục đích của mình, và bị bất kỳ ai khai thác thì không phải là hành động có chân giá trị.
Các nhà khoa học nên nhận ra chân giá trị của mình, họ nên nhận ra tính cá nhân của mình. Họ nên nhận ra rằng họ bị khai thác qua nhiều thời đại bởi các tu sỹ và chính khách. Bây giờ là lúc tuyên bố rằng khoa học đang sắp đứng trên đôi chân của riêng mình. Đây sẽ là tự do vĩ đại. Thế thì tất cả những thực nghiệm này, như những đứa trẻ phòng thí nghiệm, sẽ mang phẩm chất khác, bởi vì bạn có thể thu xếp loại thiên tài bạn cần. Mãi cho tới nay điều đó mới chỉ là ngẫu nhiên, và bởi vì nó đã là ngẫu nhiên, nên 99% mọi người chẳng có gì để đóng góp cả.Họ chỉ đóng góp thêm vấn đề mới cho thế giới. Bây giờ, Ethiopia đã đóng góp gì cho thế giới? Những nước nghèo đã đóng góp gì cho thế giới – hay ngay cả nước giầu? Ngoại trừ các vấn đề, các cuộc chiến tranh chẳng có đóng góp gì về phần họ cả.
Nhưng nếu bạn có thể sinh ra trẻ con trong phòng thí nghiệm khoa học… Điều đó là có thể, không có vấn đề gì trong nó… Dục, lần đầu tiên, sẽ đơn giản là trò vui! Trẻ con sẽ được sinh ra trong phòng thí nghiệm. Chúng sẽ thuộc về tất cả. Và bởi vì bạn không định tạo ra trẻ con theo cách cũ – nó đáng phải là bất hợp pháp và tội lỗi khi làm như vậy, bạn sẽ ở sau chấn song tù nếu bạn làm điều đó – thế thì nhiều vấn đề của cuộc sống bạn sẽ trở nên đơn giản tan biến đi.
Tại sao con người cứ khăng khăng thế? Trong suốt nhiều thời đại sự khăng khăng vẫn còn đó: con người muốn chắc chắn rằng đứa con được sinh ra từ bụng vợ mình là của mình. Tại sao? Dẫu sao thì bạn là ai? Đấy là vấn đề về tài sản, bởi vì con bạn sẽ trở thành người kế thừa tất cả những cái bạn đã tích lũy. Bạn muốn chắc chắn đấy là con bạn, không phải con của hàng xóm. Phụ nữ đã bị giữ gần như bị tù bởi nỗi sợ đơn giản rằng nếu họ bắt đầu trộn lẫn với mọi người sẽ khó quyết định đứa trẻ là con ai. Chỉ người mẹ mới biết, hay thậm chí cô ấy có thể cũng chẳng biết.
Một khi việc sinh ra cuộc sống chuyển vào trong tay của khoa học dục sẽ được biến đổi. Thế thì bạn không ghen tuông, thế thì bạn không là độc đoán, thế thì chế độ một vợ một chồng là ngớ ngẩn. Thế thì dục chỉ là vui đùa,là cách thức bạn chơi quần vợt. Và bạn không bận tâm rằng bạn tình phải theo kiểu một vợ một chồng – hai thân thể tận hưởng lẫn nhau… Và sẽ không có sợ hãi rằng vợ có thể mang thai và sẽ có vấn đề, tài chính hay cái gì đó khác. Dục sẽ không còn là vấn đề cho dân số thế giới; nó sẽ không còn là vấn đề cho tu sỹ. Trong thực tế, nếu trẻ con được sinh ra trong phòng thí nghiệm khoa học nhiều vấn đề rắc rối của thế giới sẽ tan biến. Va chúng ta có thể tạo ra những người tốt nhất, đẹp đẽ, mạnh khỏe, có khả năng sống lâu như chúng ta mong muốn. Tuổi già là không cần thiết – con người vẫn có thể trẻ trung, mạnh khỏe, không ốm bệnh. Tất cả những bệnh viện này và biết bao nhiêu người, bao nhiêu tiền đổ vào. Bạn có biết – Mỹ chi tiêu nhiều tiền vào thuốc nhuận tràng còn hơn giáo dục. Ý tưởng vĩ đại sao! Ai quan tâm tới giáo dục? Vấn đề là ở thuốc nhuận trành chứ!
Nhưng điều cơ bản phải ghi nhớ: các nhà khoa học phải đủ dũng cảm và tuyên bố rằng họ không thuộc vào bất kỳ quốc gia nào, bất kỳ tôn giáo nào, rằng bất kỳ điều gì họ làm đều sẽ dàng cho toàn nhân loại. Và tôi không thấy rằng bất kỳ cái gì không thể được trong nó cả. Tôi hoàn toàn ủng hộ cho những phát minh tiến bộ đó có thể làm cho con người hạnh phúc hơn, sống lâu hơn, trẻ trung hơn, mạnh khỏe hơn, và điều đó làm cho cuộc sống của người đó nhiều vui đùa hơn và ít là cuộc hành trình hành hạ từ cái nôi tới nấm mồ.
Thầy coi các thực nghiệm trên cuộc sống con người, như sinh nhân tạo và đổi tim và não, là tiến bộ hay như hành động chống lại tự nhiên?
Việc này tất cả phụ thuộc vào ai định làm điều đó. Nếu chính khách định làm điều đó, hay cái gọi là tôn giáo định làm điều đó, thế thì nó là chống lại tự nhiên. Họ không thể làm bất kỳ cái gì tự nhiên, họ chống lại tự nhiên. Nhưng nếu điều đó được thực hiện bởi một viện hàn lâm quốc tế của các nhà khoa học – tôi nói viện hàn lâm khoa học quốc tế - điều đó có thể là một bước tiến bộ cực kỳ, và nó sẽ không chống lại tự nhiên. Nó sẽ là sự trưởng thành của tự nhiên. Nhưng tất cả phụ thuộc vào ai làm điều đó. Bản thân thực nghiệm là trung lập. Không thực nghiệm nào có bất kỳ lợi ích được đầu tư nào, nó là trung lập. Bạn có thể dùng thuốc độc để giết bạn; cùng chất độc đó có thể được dùng bởi người ngành y để cứu bạn. Tất cả đều phụ thuộc vào người làm điều đó.
Chẳng hạn, việc phát hiện ra năng lượng nguyên tử là một bước tiến bộ cực kỳ lớn, bước nhẩy lượng tử. Chúng ta đã tìm ra chìa khóa để biến đổi trái đất thành thiên đường – biết bao nhiêu năng lượng trong một nguyên tử nhỏ bé thế. Và chúng ở trong mọi thứ… chỉ trong giọt sương sớm có tới hàng triệu nguyên tử. Bất kỳ nguyên tử nào, nếu nó được làm nổ ra, sẽ thoát ra nhiều năng lượng đến mức bạn có thể làm cho cả trái đất sống trong xa hoa. Hay bạn có thể tạo ra Hiroshima và Nagasaki – hàng nghìn người chết trong vài giây. Nhưng bởi vì năng lượng nguyên tử, sau phát minh của nó, rơi vào tay của các chính khách, nó đã trở thành kẻ phục vụ cho cái chết. Bây giờ thậm chí còn có nhiều vũ khí hạt nhân tiên tiến hơn có thể phá hủy toàn bộ trái đất. Đã có những vũ khí đủ để phá hủy trái đất này 7 lần. Người ta đơn giản tự hỏi tại sao các quốc gia lại cứ phát triển mãi ngày một nhiều vũ khí hạt nhân thế. 7 lần phá hủy trái đất này không đủ sao? Trong thực tế, bạn có thể phá hủy trái đất này chỉ một lần thôi.
Nhưng tiến bộ khoa học rơi vào trong tay các chính khách bởi vì chỉ họ mới có thể cung cấp đủ tài chính để làm cho các phát hiện này là có thể. Các nhà khoa học của cả thế giới nên nghĩ lài điều đó: thiên tài của họ đang bị những kẻ đần độn sử dụng! Các nhà khoa học nên tự ngắt mình ra khỏi mọi quốc gia – dù đấy là Liên Xô hay Mỹ. Họ nên tạo ra một viện hàn lâm khoa học quốc tế. Và điều đó không khó. Nếu tất cả các nhà khoa học trên thế giới đều hợp sức cùng nhau, tài chính có thể thành có sẵn, và những phát minh này có thể giúp cho con người vô cùng…
Khoa học không nên là độc quyền của bất kỳ quốc gia nào, bất kỳ nước nào. Toàn bộ ý tưởng này là đần độn. Làm sao khoa học lại có thể bị độc quyền được? Và mọi quốc gia đều đang cố gắng độc quyền các nhà khoa học,giữ bí mật các phát minh của họ. Điều này là chống lại nhân loại, chống lại tự nhiên, chống lại sự tồn tại. Bất kỳ cái gì một thiên tài phát hiện ra nên phục vụ cho toàn thể.
Bạn đang hỏi liệu các phát minh như thay tim người hay thay não người có là các bước tiến bộ hay không. Chúng có tầm quan trọng lớn để đem nhân loại mới vào trên trái đất. Nếu thân thể Einstein không còn có khả năng sống, bạn có nghĩ việc cấy toàn bộ não của ông ấy vào một người mạnh khỏe, trẻ trung là tốt hay không? Người mới này sẽ trở thành Einstein, bởi vì tất cả thiên tài của Einstein đã được cấy sang một thân thể trẻ hơn.
Theo cách này thân thể có thể cứ thay đổi, nhưng chúng ta giữ thiên tài của Albert Einstein phát triển qua nhiều thế kỷ. Và nếu một người trong cuộc sống 70 năm có thể cho nhiều thế, bạn có thể tưởng tượng nếu bộ não người đó tiếp tiếp tục làm việc hàng thế kỷ điều đó sẽ có ích lợi biết bao cho nhân loại, cho toàn bộ vũ trụ. Đây thực sự là việc lãng phí: Cái bình chứa bị cũ đi, và bạn vứt cả nội dung nữa. Thân thể chỉ là cái bình chứa. Nếu bình chứa trở nên bẩn, cũ, không dùng được, hãy đổi bình, nhưng đừng vội vứt nội dung đi. Thân thể thiên tài có thể sống vĩnh viễn trong các thân thể khác; điều đó chẳng có gì chống lại tự nhiên cả.
Nhưng với các chính khách và quyền lực trong tay họ, tất nhiên mọi tiến bộ đều chống lại tự nhiên. Mọi thứ mà thiên tài con người đã phát hiện ra, đã phát minh ra, cuối cùng đều phục vụ cho cái chết. Các tu sỹ cũng vậy. Bây giờ khoa học không còn là đứa trẻ nữa, rằng nó phải phụ thuộc vào người khác. Khoa học bây giờ đủ trưởng thành, nó là người lớn. Chút dũng cảm…
Tôi đưa ra lời mời tất cả các nhà khoa học trên thế giới; chúng tôi có chỗ, chúng tôi có những người thông minh ở đây để giúp bạn theo mọi cách có thể. Đây sẽ là cuộc cách mạng lớn trong lịch sử con người. Toàn thể sức mạnh sẽ nằm trong tay các nhà khoa học, người chưa bao giờ làm điều gì hại cho bất kỳ ai. Và một khi tất cả các sức mạnh là trong tay của các nhà khoa học, chính khách sẽ mờ đi theo cách của họ. Họ đã khai thác các nhà khoa học vì mục đích của mình, và bị bất kỳ ai khai thác thì không phải là hành động có chân giá trị.
Các nhà khoa học nên nhận ra chân giá trị của mình, họ nên nhận ra tính cá nhân của mình. Họ nên nhận ra rằng họ bị khai thác qua nhiều thời đại bởi các tu sỹ và chính khách. Bây giờ là lúc tuyên bố rằng khoa học đang sắp đứng trên đôi chân của riêng mình. Đây sẽ là tự do vĩ đại. Thế thì tất cả những thực nghiệm này, như những đứa trẻ phòng thí nghiệm, sẽ mang phẩm chất khác, bởi vì bạn có thể thu xếp loại thiên tài bạn cần. Mãi cho tới nay điều đó mới chỉ là ngẫu nhiên, và bởi vì nó đã là ngẫu nhiên, nên 99% mọi người chẳng có gì để đóng góp cả.Họ chỉ đóng góp thêm vấn đề mới cho thế giới. Bây giờ, Ethiopia đã đóng góp gì cho thế giới? Những nước nghèo đã đóng góp gì cho thế giới – hay ngay cả nước giầu? Ngoại trừ các vấn đề, các cuộc chiến tranh chẳng có đóng góp gì về phần họ cả.
Nhưng nếu bạn có thể sinh ra trẻ con trong phòng thí nghiệm khoa học… Điều đó là có thể, không có vấn đề gì trong nó… Dục, lần đầu tiên, sẽ đơn giản là trò vui! Trẻ con sẽ được sinh ra trong phòng thí nghiệm. Chúng sẽ thuộc về tất cả. Và bởi vì bạn không định tạo ra trẻ con theo cách cũ – nó đáng phải là bất hợp pháp và tội lỗi khi làm như vậy, bạn sẽ ở sau chấn song tù nếu bạn làm điều đó – thế thì nhiều vấn đề của cuộc sống bạn sẽ trở nên đơn giản tan biến đi.
Tại sao con người cứ khăng khăng thế? Trong suốt nhiều thời đại sự khăng khăng vẫn còn đó: con người muốn chắc chắn rằng đứa con được sinh ra từ bụng vợ mình là của mình. Tại sao? Dẫu sao thì bạn là ai? Đấy là vấn đề về tài sản, bởi vì con bạn sẽ trở thành người kế thừa tất cả những cái bạn đã tích lũy. Bạn muốn chắc chắn đấy là con bạn, không phải con của hàng xóm. Phụ nữ đã bị giữ gần như bị tù bởi nỗi sợ đơn giản rằng nếu họ bắt đầu trộn lẫn với mọi người sẽ khó quyết định đứa trẻ là con ai. Chỉ người mẹ mới biết, hay thậm chí cô ấy có thể cũng chẳng biết.
Một khi việc sinh ra cuộc sống chuyển vào trong tay của khoa học dục sẽ được biến đổi. Thế thì bạn không ghen tuông, thế thì bạn không là độc đoán, thế thì chế độ một vợ một chồng là ngớ ngẩn. Thế thì dục chỉ là vui đùa,là cách thức bạn chơi quần vợt. Và bạn không bận tâm rằng bạn tình phải theo kiểu một vợ một chồng – hai thân thể tận hưởng lẫn nhau… Và sẽ không có sợ hãi rằng vợ có thể mang thai và sẽ có vấn đề, tài chính hay cái gì đó khác. Dục sẽ không còn là vấn đề cho dân số thế giới; nó sẽ không còn là vấn đề cho tu sỹ. Trong thực tế, nếu trẻ con được sinh ra trong phòng thí nghiệm khoa học nhiều vấn đề rắc rối của thế giới sẽ tan biến. Va chúng ta có thể tạo ra những người tốt nhất, đẹp đẽ, mạnh khỏe, có khả năng sống lâu như chúng ta mong muốn. Tuổi già là không cần thiết – con người vẫn có thể trẻ trung, mạnh khỏe, không ốm bệnh. Tất cả những bệnh viện này và biết bao nhiêu người, bao nhiêu tiền đổ vào. Bạn có biết – Mỹ chi tiêu nhiều tiền vào thuốc nhuận tràng còn hơn giáo dục. Ý tưởng vĩ đại sao! Ai quan tâm tới giáo dục? Vấn đề là ở thuốc nhuận trành chứ!
Nhưng điều cơ bản phải ghi nhớ: các nhà khoa học phải đủ dũng cảm và tuyên bố rằng họ không thuộc vào bất kỳ quốc gia nào, bất kỳ tôn giáo nào, rằng bất kỳ điều gì họ làm đều sẽ dàng cho toàn nhân loại. Và tôi không thấy rằng bất kỳ cái gì không thể được trong nó cả. Tôi hoàn toàn ủng hộ cho những phát minh tiến bộ đó có thể làm cho con người hạnh phúc hơn, sống lâu hơn, trẻ trung hơn, mạnh khỏe hơn, và điều đó làm cho cuộc sống của người đó nhiều vui đùa hơn và ít là cuộc hành trình hành hạ từ cái nôi tới nấm mồ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét